Thâm cung bí sử (137 - 5): Cầu hôn lần thứ hai

36 - 04/05/2018 - 02:00:17 - Văn hóa

GiadinhNet - Hôm tôi ra viện cô Hiền đến đón tôi, vì nhà tôi bận việc và hai cháu thì đang đi học. Rồi cô ấy mời tôi đi ăn trưa ở nhà hàng.

Xem thêm:

Xem thêm: khoan cắt bê tôngkhoan cắt bê tông hà nộikhoan rút lõi bê tôngkhoan rút lõi bê tông hà nộigiá khoan cắt bê tônggiá khoan rút lõi bê tôngkhoan cắt bê tông các tỉnh

“Hôm nay là bữa cơm chia tay. Bữa cơm chia tay với anh Nam và hai cháu em đã tổ chức chiều hôm qua rồi. Sau bữa cơm này em sẽ về nhà bố mẹ đẻ. Em biết rằng trong giấy khai sinh của Uyển Nhi phần người mẹ đứng tên chị. Việc nuôi dạy Uyển Nhi từ nay em nhờ hết vào chị. Rất mừng là cháu Hà cũng rất thương em. Nhờ chị Hà kèm thêm mà Uyển Nhi học rất giỏi. Một thời gian dài em đã làm đảo lộn cuộc sống của chị. Đó là sai lầm của em. Về nhan sắc và tuổi trẻ thì em hơn chị. Nhưng về sự hiền thục thì em không bằng chị. Đàn ông rất cần một người đàn bà hiền thục. Ai trẻ mấy rồi cũng phải già. Nhan sắc cũng mất dần qua thời gian. Chỉ có sự hiền thục là còn mãi. Vì thế mà anh Nam không ly hôn chị. Anh ấy không ly hôn vợ thì mãi mãi em chỉ là vợ hờ thôi. Dù rất yêu, rất si mê anh ấy nhưng em cũng không thể sống kiếp vợ hờ mãi được. Em nhận ra điều này quá muộn nhưng muộn còn hơn không. Em thành thật xin lỗi chị về những gì em đã không phải trong thời gian qua. Em là người hiếu thắng, cứ nghĩ rằng với tuổi trẻ và nhan sắc thì em sẽ thắng. Nhưng với chị thì em đã thua. Em khâm phục tính kiên nhẫn của chị. Nếu là em trong hoàn cảnh của chị thì em đã làm cho ra ngô ra khoai rồi, “lành làm gáo, vỡ làm môi””, cô Hiền nói như vậy và sau đó cô ấy đã chia tay chúng tôi.

Từ khi hai con Hà, Sơn ra Hà Nội sống với bố, chiều hôm đó tôi mới có dịp ăn bữa cơm với các con. Cái Hà làm bữa cơm chiều rất thịnh soạn để mừng mẹ khỏi bệnh. Tôi chú ý quan sát thái độ của anh Nam xem anh ấy buồn hay vui. Chồng tôi vẫn bình thường. Anh không cho tôi làm bất cứ việc gì. “Em còn phải nghỉ ngơi hoàn toàn một thời gian dài. Anh sẽ thuê người giúp việc để em và Hà không phải vất vả”. Anh ấy nói thế và làm đúng như thế. Sức khỏe của tôi bình phục khá nhanh. Anh ấy thu xếp đưa cả nhà đi nghỉ ngắn ngày nhân dịp lễ 30/4. Tôi và anh ấy sống cùng nhưng không sống chung, giường ai người ấy nằm. Về mặt pháp lý, tôi vẫn là vợ của anh ấy, nhưng về tình thì chúng tôi đã chia tay nhau khá lâu rồi. 10 năm trời, anh ấy không ngó ngàng gì đến tôi, coi như tôi không tồn tại nữa. Bây giờ không thể bỗng dưng lại sống chung như vợ chồng được. Anh ấy cũng biết điều đó. Nhân kỷ niệm 20 năm ngày cưới, anh ấy mua một chỉ vàng và một bó hoa hồng. “Một thời gian khá dài, trái tim anh đã đi lạc lối. Anh xin lỗi em và xin em cho anh được cầu hôn lại”, anh ấy nói như vậy. Và tôi đã nhận bó hoa hồng cùng chiếc nhẫn cầu hôn của anh ấy. Mười năm mới lại sống chung với chồng, tôi thấy chồng tôi mới hơn. Anh ấy cũng nói rằng thấy tôi mới hơn. Tình yêu của chúng tôi mới được bắt đầu lại. Và mái ấm của chúng tôi sau cơn bão giờ trở nên vững vàng hơn.

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Từ khóa: khoan cắt bê tôngkhoan cắt bê tông hà nộikhoan rút lõi bê tôngkhoan rút lõi bê tông hà nộigiá khoan cắt bê tônggiá khoan rút lõi bê tôngkhoan cắt bê tông các tỉnh

Bài viết khác